Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 12 / Bình giảng bài thơ “Đây mùa thu tới” của Xuân Diệu.

Bình giảng bài thơ “Đây mùa thu tới” của Xuân Diệu.

Anh/ chị hãy bình giảng bài thơ “ Đây mùa thu tới”

Đề bài: Bình giảng bài thơ “Đây mùa thu tới” của Xuân Diệu.

Bài làm

Nhà thơ Xuân Diệu được mệnh danh là nhà thơ của thời gian, của thiên nhiên và cuộc sống. Những tác phẩm của ông như một bình xuân của tuổi trẻ. Ông là một con người yêu cái đẹp, yêu cuộc sống và ham sống, vậy nên những gì của thời gian trở nên tàn lụi cũng khiến cho ông buồn thương man mác. Bài thơ “Đây mùa thu tới” là bài thơ thể hiện một cách rõ nét hồn thơ của Xuân Diệu, như một áng thơ tình đưa người đọc bước vào một thế giới đắm say, ngây ngất.

Chủ đề chính của bài thơ là viết về mùa thu, một mùa mang lại nhiều cảm hứng trong thi ca. Mùa thu mặc dù đẹp nhưng cũng rất buồn, giống như tâm trạng của nhà thơ, đầy lưu luyến với vẻ đẹp tàn lụi của thiên nhiên, cuộc sống qua năm tháng. Bài thơ như một lời nhắc của nhà thơ với người đọc cũng như với chính bản thân ông, rằng không nên sống vội vàng, bởi những gì đã qua đi là không thể quay trở lại, nếu chúng ta không tận hưởng thì đến một ngày sẽ cảm thấy hối tiếc không nguôi. Mở đầu bài thơ, nhà thơ đã vẽ lên khung cảnh mùa thu tuy đẹp nhưng cũng man mác buồn:

Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang

Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng

Đây mùa thu tới- mùa thu tới

Với áo mơ phai dệt lá vàng.

Hình ảnh rặng liễu rất đỗi quen thuộc hiện ra trước mắt người đọc trong khung cảnh mùa thu. Hình ảnh quen thuộc như vậy khiến cho người đọc liên tưởng đén những điều đặc trưng của mùa thu. Từ láy “ đìu hiu” tác giả sử dụng gợi lên dáng vẻ đơn độc đến tịch mịch, cô liêu của không gian với hàng liễu đứng đơn độc, u buồn như đang chịu tang, đang phải trải qua những gì đau thương nhất. Từng sợi liễu rủ khiến nhà thơ liên tưởng đến mái tóc dài buông rủ của những ngwoif hiếu nữ, nhưng thiếu nữ lúc này lại đau buồn đến độ lệ tuôn ngàn hàng, đau buồn khi mùa thu, mùa của sự buồn thương đã tới.

Hơn một loài hoa đã rụng cành

Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh

Những luồng run rẩy rung rinh lá

Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh.

Loading...

Bức tranh mùa thu ở đây đã được miêu tả rõ nét, chi tiết hơn. Rất nhiều loài hoa đã ìa khỏi cành, nhưng nhà thơ lại nói “ hơn một loài hoa” như là nói giảm nói tránh đi sự mất mát mà mà thu mang lại. Mặc dù việc hoa nở hoa phai là lẽ tự nhiên, nhưng con người cũng không tránh khỏi buồn thương. Từng chiếc lá, bông hoa còn sót lại cũng bắt đầu phôi phai theo cảnh sắc mùa thu, đã bắt đầu run rẩy lìa cành khiến cho những cành cây trở nên trơ trọi, hao gầy.

Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ

Non xa khởi sự nhạt sương mờ

Đã nghe rét mướt luồn trong gió

Đã vắng người sang những chuyến đò.

Khi mùa thu đến, không chỉ có cảnh vật nhuốm màu buồn man mác, mà tâm tư của con người cũng trở nên buồn theo. Con người chắc chắn không tránh khỏi sự luyến tiếc với những sự mất mát của không gian. Sự buồn đau ấy khiến cho “ nàng trăng cũng tự ngẩn ngơ”. Nàng trăng ở đây tượng trưng cho đất trời, tồn tại trong tâm hồn của con người nhưng cũng có sự đồng cảm với những nỗi buồn mà con người phải trải qua.

Đâu đó, những đám sương mờ cũng làm nhạt nhòa đi khung cảnh. Làn sương không chỉ che khuất cảnh vật mà còn tạo nên một làn sương mỏng trong tâm hồn người ta, khiến cho tâm trạng con người trở nên hoang mang, lạc lối. Mặc dù muốn tận hưởng đấy nhưng cúng không muốn thoát ra khỏi cảm giác đó. Khi mua thu tới, chắc chắn ai cũng sẽ muốn cảm nhận những điều mà mùa thu mang lại, nhưng dường như mùa thu đến cũng cuốn đi sự sống của vạn vật với không khí lạnh giá, se lạnh rét mướt đặc trưng.

Ở nơi bến đò vốn dĩ luôn nhộn nhịp người qua lại, nay cũng thưa người khi mùa thu đến. Những người khách cũng đã vắng vẻ hơn. Đến khổ thơ cuối, nhà thơ vẫn nuối tiếc, khắc họa khung cảnh của mùa thu:

Mây vẩn từng không, chim bay đi

Khí trời u uất hận chia li

Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói

Tựa cửa nhìn xa nghĩ ngợi gì.

Từng đàn chim đã bắt đầu hò reo, cùng những đám mây lặng lẽ trôi với khung cảnh mênh mang của đất trời. Tất cả cùng nhau tìm đến phương Nam để tránh rét, tránh đi cái không khí u ám, lặng lẽ của mùa thu. Có lẽ tất cả đều đang rất buồn bã u uát vì nỗi buồn chia li với khung cảnh tươi đẹp rạng rõ. Nhân vật trữ tình của bài thơ chính là người thiếu nữ “ buồn không nói”. Những nỗi buồn không thể giãi bà cùng ai, nên đành tựa cửa nhìn về một nơi xa xôi lắm để suy nghĩ điều gì đó mà không ai có thể lý giải.

Ở “ Đây mùa thu tới”, một bức tranh mùa thu được tác giả miêu tả một cách chân thực và rõ nét. Tất cả những gì đẹp đẽ nhưng u buồn của mùa thu được tác giả vẽ lên, giúp cho người đọc có được cảm nhận rõ nét những gì mà mùa thu đem lại.

 

Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *