Đường về nhà còn xa lắm

Không khí xuân tràn ngập nơi nơi, những cành đào đã nở rộ trên những cánh đồng thăm thẳm, và trên những con đường người ta bắt đầu bán câu đối đỏ những chiếc đèn đầy màu sắc rực rỡ. Và bên cạnh đó người ta cảm nhận không khí tết từ hơi thở mùa xuân từ những con đường vốn dĩ chỉ có lá vàng nay trở nên đẹp đẽ hơn bao giờ hết với sắc thắm không phai của hoa cỏ. Ai cũng náo nức với những điều chuẩn bị xảy ra những thứ đang đến và ai cũng có cảm giác muốn đoàn tụ nhưng không phải ai cũng may mắn để có được mong muốn nhỏ nhoi lắm. Chính vậy mà đương về nhà với họ cũng còn xa lắm.

Nếu chúng ta đang có thời gian ở bên cạnh gia đình của mình hãy trân trọng điều đó. Thời gian như một nàng tiên không bao giờ già đi mà chỉ có những con người trần thế mới già đi chứ không thể chạy đua với nàng tiên đó. Chỉ có điều chúng ta cảm thấy chúng ta phải làm gì xứng đáng với những điều đang đến. Con người có thể già đi nhưng tình cảm là thứ không bao giờ bị già mà nó chỉ mặn mà nồng nàn và đậm đà hơn thôi. Hôm nay chúng ta đang vui vẻ bên bạn bè chúng ta được đứng ở một đất nước tuyệt đẹp khác ở một nơi mà không khí tết chẳng giống như ở nhà. CHưa bao giờ chúng ta cảm thấy vui vì được bay nhảy và mở rộng tầm mắt của mình như thế nhưng có ai hiểu được đường về nhà lại luôn sẵn sàng chờ đón ta.

duong-ve-nha-con-xa-lam

Loading...

Bố mẹ chúng ta mong muốn chúng ta được vui vẻ nhưng cũng không thể phủ nhận rằng bố mẹ đã hi sinh cho hạnh phúc của chúng ta rất nhiều đến nỗi chúng ta không thể tin rằng ngoài gia đình không có gì chúng ta có và quý giá hơn. CHúng ta – những người trẻ đang từng ngày từng giờ giành thời gian cho những trò tiêu khiển những thú vui riêng của mình nhưng đoàn viên với gia đình lại cảm thấy nhàm chán, Năm nay khi chim én bắt đầu qui tụ từng đàn, hoa mai hoa đầu khoe sắc liệu chúng ta có nhớ tới gia đình của mình, nhớ tới khoảnh khắc quây quần bên nồi bánh chưng và cùng kể nhau chuyện xưa. Nhớ đến những câu chuyện cũ của năm cũ và vẽ ra những con đường mới của một năm đầy hy vọng. Liệu chúng ta có bao nhiêu thời gian để vui vẻ bên những người thân yêu của mình. Tôi thầm thương cho những số phận hẩm hiu và kém may mắn hơn.

duong-ve-nha-con-xa-lam

Đường về nhà của họ nay chỉ còn trong những mong chờ và sống lại trong những ngày tháng xưa cũ. Những con người thân yếu cô đơn phải nằm một mình trong bệnh viện lạnh lẽo. Những người vì cuộc sống mưu sinh đã bao nhiêu cái tết phải sống xa nhà không được về thăm gia đình của mình. Những người lái tàu những chuyến đò những người mang niềm vui cho người khác và cả cống hiến sự vui vẻ của mình cho hàng triệu người. HỌ- rất mong muốn được trở về ngôi nhà của mình, sà vào lòng người thân và gia đình, họ – dù có già đi bao nhiêu đi chăng nữa cũng chẳng bao giờ muốn rời xa mái ấm của mình. Nhưng vì một lẽ nào đó họ vẫn sống và cống hiến, ước nguyện trở về nhà không được thỏa nguyện.

Năm nay đào lại nở rộ, không khí tết chưa bao giờ yên ắng hơn nhưng những gì chúng ta thấy lại không ngừng thôi thúc chúng ta trở về nhà. Đường về nhà tuy còn xa lắm nhưng cứ đi rồi đường sẽ ngắn lại. Ngọn lửa và hơi ấm gia đình sẽ lại thổi bùng ngọn lửa trong ta, soi sáng đường về nhà, về khi còn có thể 

 

Chia sẻ bài viết:

LASTEST POST