Home / TÁC PHẨM VĂN HỌC / Soạn bài / Soạn bài Hai cây phong

Soạn bài Hai cây phong

 

HAI CÂY PHONG

(Trích truyện Người thầy đầu tiên – Ai-ma-tốp)

 

I. KIẾN THỨC CƠ BẢN

1. Về tác giả:

Ai –ma-tốp sinh ngày 12 tháng 12 năm 1928 mất ngày 10 tháng 6 năm 2008 là một nhà văn người Kyrgyzstan. Hầu hết các tác phẩm của ông được viết bằng tiếng Nga và cả tiếng Kyrgyzstan, nổi tiếng với những sáng tác văn học về quê hương ông và là giáo sư danh dự của trường Đại học Tổng hợp quốc gia Lomonosov.

Các tác phẩm tiêu biểu:

* Giamilia ( 1958)

* Cây phong non trùm khăn đỏ (1961)

* Người thầy đầu tiên ( 1962)

* Mắt lạc đà

Ngoài ra bốn truyện trên được gộp trong tập Truyện núi đồi và thảo nguyên (1963)

* Vĩnh biệt Gunxarư ( 1966)

* Con tàu trắng (1970)

* Sếu đầu mùa ( 1975)

* Con chó khoang chạy trên bờ biển ( 1977)

* Và một ngày dài hơn thế kỷ ( 1980)

* Đoạn đầu đài (1986)

Nhiều tác phẩm của ông từ lâu đã rất quen thuộc với bạn đọc Việt Nam như Cây phong non trùm khăn đỏ, Người thầy đầu tiên, Con tàu trắng,…

2. Về tác phẩm:

a) Phần trích Hai cây phong trong sách giáo khoa do người biên soạn đặt được lấy bối cảnh từ vùng quê hẻo lánh của vùng Cư-rơ-gư-xtan . Câu chuyện bắt đầu từ giữa những năm 20 của thế kỉ XX khi nơi đây tư tưởng phong kiến và gia trưởng còn nặng nề, phụ nữ và trẻ mồ côi bị coi thường và rẻ rúng, số phận của họ bị coi rẻ

Loading...

b) Với ngòi bút chứa chan cảm xúc, tác giả đã khắc họa hình ảnh hai cây phong với một tâm trạng đầy xúc động dẫn dắt người đọc trở lại với 40 năm trước . Thời gian như quay ngược lại chứng kiến những tình cảm sâu nặng giữa thầy Đuy-sen và cô trò nhỏ An-tư-nai. Ở ngôi thứ nhất người kể chuyện cũng thể hiện được tình cảm chân thật của mình và câu chuyện mang tính thực tế rất cao , là người  gắn bó với làng quê Ku-ku-rêu, nơi có hai cây phong thân thuộc, gắn với bao kỉ niệm tuổi thơ của người kể.

c) Người kể chuyện trong Hai cây phong đóng một vai trò vô cùng quan trọng: người chứng kiến và kể lại câu chuyện. tác giả giống như người ngoài cuộc nhưng thực chất mượn lời của người kể chuyệnđể bộc lộ cảm xúc chân thành của bản thân và với giọng trầm tha thiết, nhân vật"tôi" say sưa kể về làng Ku-ku-rêu, về hai cây phong với mạch xúc cảm dào dạt. Trong đoạn trích có sự xuất hiện của “ chúng tôi’ như để chứng minh cũng có những người khác chứng kiến được điều này và tới cuối văn bản, người kể trở lại với hình thức nhân xưng "tôi". Mạch kể "chúng tôi"  và “ tôi” được lồng vào nhau qua đó chúng ta có cơ hội  chiêm ngưỡng một bức tranh tuyệt đẹp,và  không gian bao la của cao nguyên, thung lũng, đồng cỏ…

d)  Giống như có sự giao hòa giữa nghệ thuật và văn chương. Tác giả đã dùng con mắt của một hoạ sĩ thực thụ và mối giao cảm tinh tế, phác hoạ thật tài tình vẻ đẹp, thần sắc của hai cây phong: "rì rào", "thì thầm", "im bặt", "thở dài", "reo vù vù", khiến hình ảnh hai cây phong trở nên "sinh động khác thường". thông qua đó tác giả cũng dễ dàng bộc lộ cảm xúc của mình về những thứ khơi gợi về tuổi thơ và kỉ niệm đẹp đẽ.

Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *