Home / TÁC PHẨM VĂN HỌC / Soạn bài / Soạn bài Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân

Soạn bài Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân

Soạn bài Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân- văn mẫu lớp 12.

Đề bài: Soạn bài Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân

Bài làm

I, Tìm hiểu chung về tác giả, tác phẩm

  • Nguyễn Tuân là một nhà văn tài ba, một nhà tri thức giàu tinh thần yêu nước và lòng tự hào dân tộc
  • Ông có cá tính mạnh mẽ và vô cùng phóng khoáng, những tác phẩm của ông luôn thể hiện được sự mạnh mẽ, phi thường của tạo hóa.
  • Tác phẩm Người lái đò sông Đà là một áng văn được rút trong tùy bút Sông Đà, xuất bản năm 1960 của Nguyễn Tuân.
  • Đây là thành quả của Nguyễn Tuân sau một chuyến đi thực tế tới Tây Bắc của ông để tìm ra chất vàng thử lửa của thiên nhiên Tây Bắc. Chất vàng mười ở đây chính là chất vàng đã qua thử lửa ở tâm hồn con người lao động chiến đấu trên miền sông núi Tây Bắc.
  • Là một tác phẩm tiêu biểu, thể hiện rõ nét phong cách nghệ thuật của nhà văn sau cách mạng tháng Tám.

II, Tìm hiểu tác phẩm.

1, Phân tích hình tượng con sông Đà.

  • Sông Đà được tác giả sử dụng nghệ thuật nhân hóa, khiến cho con sông cũng giống như con người, có hai nét tính cách rõ ràng, đó là hung bạo và trữ tình.
  • Sự hung bạo của sông Đà:

+ Đá dựng vách thành lòng sông hẹp, có quãng con hươu con nai còn nhảy vọt từ bở bên này sang bờ bên kia, nhìn từ dưới lên nh nhìn lên cái tòa nhà cao vừa tắt phụt đèn điện.

+ Mặt ghềnh hát loong dài hàng ngàn cây số, nước xô đá, đá xô sóng, sóng xô gió….

+ Nước thở và kêu như cái cống bị sặc.

+ Tiếng nước ở thác nước réo lên, lúc lại gầm réo oán trách van xin, khiêu khích, lúc lại như đàn trâu mộng.

+ Đá thì như bày thạch trận ở lòng sông.

Loading...
  • Nét thơ mộng:
  • Sông Đà tuôn dài như một áng tóc trữ tình, đẹp tựa một người thiếu nữ.
  • Màu nước thay đổi theo mùa, màu ngọc bích dành cho mùa xuân, mùa thu lại lừ lừ chín đỏ, rất kì diệu và độc đáo.
  • Con sông Đà cũng gợi cảm như một cố nhân, gợi lên những niềm thơ khó diễn tả.
  • Bờ sông hai bên cũng giống như một bờ tiền sử, thanh vắng nhưng lại thơ mộng và trữ tình.
  • Nguyễn Tuân đã mang đến cho người đọc sự cảm nhận rất tinh tế về con sông Đà, mang một nét vừa hung bạo lại vừa trữ tình. Con sông chính là một công trình nghệ thuật, một kỳ quan của thiên nhiên Tây Bắc.

2, Người lái đò.

  • Một tay lái ra hoa.
  • Có ngoại hình độc đáo, khác người.
  • Những lần vượt thác mới thể hiện được vẻ đẹp của ông.

+ Ông vượt qua 3 vòng thạch trận ở bên tả ngạn, mặt méo bệch đi nhưng vẫn rất tỉnh tảo, đưa con thuyền tiến đến cửa sinh.

+ Đến vòng hai, cửa tử tăng thêm, chỉ có một cửa sinh ở hữu ngạn. Người lái đò vẫn chặt bờm sóng ghì cương lái, bám chắc luồng nước phóng vào cửa sinh. Ông rất am hiểu sông Đà, thay đổi chiến thuật để thích ứng với nó.

+ Vòng ba, vòng cuối cùng, vây quanh ông cả bên trái và bên phải đều là cửa tử, cửa sinh ở giữa nhưng cũng có bọn đá hậu vệ xung quanh. Ông liền phóng thuyền chọc thẳng vút qua như một mũi tên tr xuyên qua hơi nước.

  • Có thể nói ông lái đò quả là một người dũng cảm, am hiểu binh pháp của thần sông thần đá, dám đương đầu với sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Ông chính là một nhân vật tiêu biểu cho những con người lao động tài ba, dũng cảm, sẵn sàng đương đầu với mọi thử thách.

III, Tổng kết.

  • Tác phẩm đã rất thành công trong việc xây dựng hai hình tượng người lái đò và con sông Đà, đại diện cho thiên nhiên và con người Tây Bắc.

 

 

 

Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *