Home / TÁC PHẨM VĂN HỌC / Soạn bài / Đề bài: Soạn bài Tự tình của Hồ Xuân Hương văn 11

Đề bài: Soạn bài Tự tình của Hồ Xuân Hương văn 11

 I.    Tìm hiểu chung

1.    Tác giả

–    Hồ Xuân Hương sinh năm 1772 mất năm 1822 quê ở QUỳnh Đôi , Quỳnh Lưu Nghệ An. Hồ Xuân Hương được biết đên là một người học tập rất giỏi đam mê văn thơ và trở thành một thi sĩ với nét thơ vừa thanh vưa tục

Tuy vậy Hồ Xuân Hương lại có đời sống bất hạnh khi chịu cảnh làm vợ lẻ ở cả 3 đời chồng

–    Sự nghiệp:

        Các tác phẩm chữ Nôm: chùm thơ tự tình, bánh trôi nước, thiếu nữ ngủ say

        Bà được mệnh danh là bà chúa thơ nôm của nền văn học thời kì bấy giờ

2.    Tác phẩm

 

a, bài thơ ra đời trong hoàn cảnh chính cô đang trong tình cảnh làm vợ lẻ. Hiểu được nỗi khổ và nỗi bât hạnh của người phụ nữ như thế vừa thương cho số phận của mìn vừa thương cho những người phụ nữ có chung hoàn cảnh, bài thơ viết về những cảm xúc tâm sựu thầm kín của nhà thơ.

b.    Thể thơ:  bài thơ được viết theo thể thất ngôn bát cú đường luật

c.    Bố cục: 4 phần bao gồm: đề, thực, luận, kết 

II.    Tìm hiểu chi tiết

1.    Hai câu đề:không gian thời gian và con người có kiếp vợ lẽ

–    Thời gian được chỉ ra trong bài ở đây là đêm khuya -> không khí yên tĩnh mọi thứ đều chìm vào bóng tối của đêm khuya. Chỉ còn lại người với mang nỗi tâm sự với chính bản thân mình.

–    tiếng trống canh dồn “văng vẳng” ->càng nhấn mạnh hơn không gian yên tĩnh, tĩnh mịch nơi chốn bà ở

–    “trơ” -> trơ trọi, không thiết tha gì,nỗi buồn trống vắng

–    “hồng nhan” những người con gái có nhan sắc hay tài giỏi

Loading...

Tâm tư và tình cảm của người phụ nữ sống kiếp vợ lẽ được bộc lộ rõ và trong không gian yên tĩnh tình cảnh và tâm sựu được thể hiện rõ hơn nữa

2.    Hai câu thực: cách mà giải quyết nỗi tâm tình của người vợ lẻ

 

–    rượu là thứ mà nhà thơ tìm tới đầu tiên khi nhớ tới nỗi sầu, người ta thường tìm tới rượu để quên đi sầu muuộc thì rượu càng uống càng tình, nhà thơ uống nhiều nhưng chén hương đưa say rồi lại tỉnh nỗi đau lại càng hằn rõ hơn

–    Vầng trăng ở ngoài kia như thể hiện cho tình yêu của nhà thơ cũng không vẹn toàn như ai cắt đi một nửa

3.    Hai câu luận: Khát khao tìm tới hạnh phúc của một người phụ nữ

– đảo trật tự cú pháp trong câu nhấn mạnh hành động của rêu và đá, và hơn hết là nhấn mạnh hành động ngược đời trái với qui luật

–    phải chăng những thứ nhỏ bé ấy như là rêu là đá chính là biểu tượng cho nhà thơ, và bà muốn đâm toạc xé nát để tìm đến hạnh phúc cuộc đời mình.

4.    Hai câu kết: quy luật khắc nghiệt của thời gian và tuổi trẻ

–    Ngán -> Chán nản bất lực không thể làm gì khác không thê chiên thắng thực tại

–    “xuân” được lặp lại hai lần kết hợp với điệp từ “lại” thể hiện sự lặp lại qui luật  khắc nghiệt của tuổi trẻ và thời gian. Con người theo thời gian cũng già đi cũng không còn như trước nữa, thời gian thực sư ngắn ngủi để tim kiếm và hưởng thụ hạnh phúc

–    “mảnh tình” -> tình cảm vốn là thứ nhỏ nhoi nay mảnh tình lại tạo ra cảm giác nhỏ nhoi đơn chiếc và bị san sẻ nhiều hơn

          Mảnh tình đó đã nhỏ lại còn bị san sẻ thành “ tí con con” – sự thật đau đớn phũ phàng về tình yêu và tình duyên

III.    Tổng kết 

–    Bằng tiếng nói của một người phụ nữ, những câu thơ như giải bày tâm sư của nhà thơ không chỉ là số phận của chính mình mà còn là số phaanjchunxg của những con người trong xã hội cũ. Họ phải cịu những đè ép chèn nén của những phong tục quan niệm hà khắc khiến cho người phụ nữ luôn phải chịu những bất công và thiệt thòi hơn nữa.

Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *