Home / NHỮNG BÀI VĂN HAY / Phân tích bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” của Thanh Hải

Phân tích bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” của Thanh Hải

Đề bài : Phân tích bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” của Thanh Hải

Mùa xuân là đề tài vô tận trong thơ ca của Việt Nam, song cái cảm nhận về mùa xuân của các nhà thơ theo thời gian có nhiều sự thay đổi. Đối với nhà thơ Thanh Hải thì mùa xuân mang một nét đẹp tươi thắm gợi lên cho người đọc nhiều hình ảnh rạo rực và tươi trẻ

Mùa xuân trong thơ tác giả Thanh Hải biểu tượng cho sức sống mạnh mẽ và tiềm tàng của dân tộc,tất cả đã được thể hiện một cách rõ nét nhất trong bài thơ “mùa xuân nho nhỏ”

Thi ca vẽ nên những bức tanh tuyệt đẹp của cuộc sống, mở đầu cho bà thơ thì tác gỉa đã vẽ nên một bức tranh tuy giản dị nhưng lại rất tươi đẹp :

“Mọc giữa dòng sông xanh

Một bông hoa tím biếc

Ơi con chim chiền chiện

Hót chim mà vang trời”

Dòng sông có màu xanh gợi nhắc một hình ảnh của những khúc sông uốn lượn quanh co của dải đất miền Trung. Trên gam màu xanh lơ nổi bật lên hình ảnh một bông hoa tím biếc,không có màu vàng của hoa mai hay là màu đỏ của hoa đào mà chỉ có một bông hoa màu tím hiện lên trước mắt. Cho thấy hình ảnh mang đậm bản sắc của xứ Huế, màu tím là màu đặc trưng của con người và đất trời Huế. Nhà thơ đã rất khéo léo khi dùng nghệ thuật đảo ngữ đưa động từ “mọc” lên ở phía đầu câu như một cách để nhấn mạnh vẻ đẹp tràn đầy sức sống của mùa xuân thiên nhiên, mùa xuân của đất trời. Không chỉ có hình ảnh ma còn có âm thanh của con chim chiền chiện hót vang trời làm xao xuyến cả đất trời, cả tâm hồn của người thi sĩ bằng những từ ngữ cảm thán như “ơi, hót chi”.

Say sưa, ngây ngất trước vẻ đẹp bình dị và nên thơ của mùa xuân, nhà thơ bồi hồi xúc động:

“Từng giọt long lanh rơi

Tôi đưa tay tôi hứng”

Giọt mưa xuân,giọt nắng hay là giọt sương được tác giả viết là “ giọt long lanh”. Theo mạch cảm xúc của nhà thơ thì đây được xem là giọt của âm thanh tiếng chim ngân vang. Bằng một cảm nhận tinh tế,nhà thơ đã hình tượng hóa tiếng chim như một sự vật có hình dáng, đây là một sự sáng tạo chỉ người có tâm hồn nhạy cảm mới có thể cảm nhận được hết cái đẹp đó.

Từ vẻ đẹp của mùa xuân xứ Huế ,nhà thơ đã liên hệ với mùa xuân của đất nước, của cách mạng  đó là :

“Mùa xuân người cầm súng

Lộc giắt đầy trên lưng

Mùa xuân người ra đồng

Lộc trải dài nương mạ”

Hình ảnh người cầm súng chiến đấu bảo vệ tổ quốc và sản xuất làm giàu cho nước nhà. Hai nhiệm vụ ấy luôn luôn đi đầu đó là người nông dân và người chiến đấu. Hình ảnh “lộc” như môt chồi biếc,cành non tượng trưng cho sự may mắn và an lành trong những ngày đầu tiên của năm mới.

Tất cả dân tộc bước vào mùa xuân với khí thế khẩn trương và náo nhiệt chỉ với hai câu thơ :

“Tất cả như hối hả

Tất cả như xôn xao…”

Sử dụng láy từ “háy hả và xôn xao” cùng với điệp từ thì tác giả đã mang đến  cho câu thơ một nét nhộn nhịp rất riêng, từ hối hả có nghĩa là khẩn trương với động tác dứt khoát nhanh nhẹn. chính những âm thanh xôn xao đó làm cho Thanh Hải suy tư về sự phát triển của đất nước qua mấy ngàn năm lịch sử

Loading...

“Đất nước bốn ngàn năm

Vất vả và gian lao

Đất nước như vì sao

Cứ đi lên phía trước”

Chăng đường lịch sử của đất nước qua bốn ngàn năm trường tồn đã trải qua biết bao thăng trầm cảm xúc , với bao nhiêu gian lao và vất vả . so sánh đất nước như một vì sao sáng,nhà thơ đã thể hiện niềm tự hào của dân tộc, đó là vẻ đẹp vĩnh hằng có trong không gian và thời gian. Đoạn thơ đã thể hiện được ý chí vươn lên không ngừng của dân tộc Việt Nam.

Trong không khí tưng bừng của đất trời mùa xuân, nhà thơ đã cảm nhận được một mùa xuân tươi trẻ, rạo rực trong tâm hồn. Đó là mùa xuân của lòng người, của đất trời

“Ta làm con chim hót

Ta làm một nhành hoa

Ta nhập vào hòa ca

Một nốt trầm xao xuyến”

Điêp từ ta làm diễn tả một cách rõ nét của nhà thơ. Nhà thơ muốn làm một con chim, một nhành hoa để dâng tiếng hót của mình cho đời, để tỏa hương thơm ngào ngạt cho sắc xuân. Từ khát vọng được hòa nhập đó nhà thơ đã thể hiện rõ khát vọng cống hiến mình ở những câu thơ tiếp theo :

“Một mùa xuân nho nhỏ

Lặng lẽ dâng cho đời

Dù là tuổi hai mươi

Dù là khi tóc bạc”

Mùa xuân nho nhỏ là cách nói đầy ẩn dụ và đầy sức sáng tạo của nhà thơ. Mỗi người có thể góp một chút sức mình vào đó , dâng hiến là một hành động cho đi mà không đòi hỏi sự đáp lai.

Khổ thơ cuối là tiếng hát yêu thương nhà thơ ban tặng cho đất nước và dân tộc, như một sự hiến dâng cuối cùng cho quê hương đất nước:

“Mùa xuân-ta xin hát

Câu Nam ai, Nam bình

Nước non ngàn dặm mình

Nước non ngàn dặm tình

Nhịp phách tiền đất Huế”

Trong những ngày cuối cùng của cuộc đời mình tác giả thấy quê hương mình thật đẹp và hiện lên một cách có hồn, đây cũng là cách để nhà thơ thể hiện tình yêu quê hương đất nước

Bài thơ mùa xuân nho nhỏ được viết theo thể thơ năm tiếng với cấu trúc câu gồm bảy khổ, mỗi khổ từ 4 đến 6 câu. Những hình ảnh ẩn dụ đầy sức sáng tạo ,biện pháp nhân hóa, điệp ngữ được sử dụng trong bài thơ rất thành công.

Bài thơ đã để lại trong lòng người đọc một cảm xúc khó tả khó phai mờ và mãi trường tồn cùng đất nước, gợi nhắc cho thế hệ trẻ một cách sống đẹp, góp mùa xuân nhỏ của mình vào mùa xuân lớn của dân tộc.

>>>Xem thêm: Cảm nhận về bài thơ Mùa Xuân Nho Nhỏ

 

 

Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *