Home / TÁC PHẨM VĂN HỌC / Soạn bài / Soạn bài tam đại con gà

Soạn bài tam đại con gà

1.Tìm hiểu chung:

 a. Khái niệm truyện cười

·         Trong kho tàng văn học Việt Nam truyện cười đóng góp một phần không nhỏ trong xây dựng các tình huông hài hước nhưng đồng thời cũng mang những ý nghĩa sâu sắc ẩn sâu dưới mỗi câu chuyện.Truyện cười là một lĩnh vực truyện kể dân gian rộng lớn có yếu tố gây cười. Truyện tạo được những tiếng cười mang tính giải trí đồng thời cũng phản ánh một cách nhẹ nhàng những thói hư tật xấu của con người . Không những vậy qua truyện cười nó còn góp phần phản ánh lên cả một xã hội một thế hệ. Truyện cười có hai loại một là mang tính chất giải trí nhưng đồng thời có một laoij khác mang tính chất trào phúng.

b. Tam đại con là thuộc về truyện cười trào phúng

2. Bố cục

·         phần 1: Câu đầu – Các mâu thuẫn gây tới tiếng cười

·         Phần 2: Tiếp đến – “ Tam đại con gà nghĩa là làm sao?” tình huống mâu thuẫn gây cười.

·         Phần 3: Câu cuối – Tính chất trào phúng có trong tác phẩm


Tìm hiểu chi tiết:

Các mâu thuẫn gây nên tiếng cười:

·         Tam đại con gào là câu chuyện vừa mang tiếng cười trào phúng mà độc giả còn có một cái nhìn sâu sắc về cuộc sống, về những câu chuyện xưa.

·         Nó một mặt tập trung vào lột tả những hành động ngược đời, là nguyên nhân gây ra tiếng cười nhưng cũng là cao trào của sự châm biếm , phê phán thói hư tật xấu, đặc biệt là cái dốt.

·         Tam đại con gà cũng giống như những câu chuyện khác của thời xa xưa, vốn giản dị, lấy được tiếng cười nhưng còn lấy được cả sự chiêm nghiệm của con người về cuộc sống.

·         Các tỉnh huống khó xử khác nhau trong truyện dẫn dắt người đọc đi từ bất ngờ này tới bất ngờ khác và tiếng cười vang lên  cũng chính là khi tình huống cuối cùng khép lại.

·         Nó vừa liên tiếp, vừa đẩy tình huống đặc sắc nhất đi tới cao trao. Với tình huống thứ nhất  nhằm nói về trình độ của thầy đồ.

Tình huống tạo nên tiếng cuwoif trong tam đại con gà:


Loading...

·         Giờ dạy học, thầy gặp chữ kê là gà nhưng thầy không nhận ra vì nó có nhiều nét rắc rối, gần giống với chữ tước là chim sẻ. Học trò lại hỏi gấp, thầy cuống lên đành nói liều: Dủ dỉ là con dù dì. Những ông thầy đồ thời xưa,biết một tí chữa,đã dám mang sách đi dạy học,tới khi học trò thông minh hỏi tới lại không biết để đáp lại như thế nào.

·         Với một chi tiết nhỏ này thôi, cũng đã cho thấy học vấn và trình độ của thầy như thế nào rồi. Đặc biệt dạy cho con trẻ, trình độ như vậy mà không biết kê là gà thì quả thực đây là điều đáng buồn.

·         Chưa dừng lại  đó, khi học trò hồn nhiên hỏi gấp, cố tình dồn thầy vào chỗ bí. Thầy đồ chẳng giữ được thể diện của mình trước đám học trò nếu không trả lời được. Đọc chữ kê thành dủ dỉ, rồi giảng bậy dủ dỉ là con dù dì quả là thầy đã đi đến chỗ tận cùng liều lĩnh và tận cùng của sự dốt nát thảm hại.

·         Tình huống thứ hai là thầy sợ người nào biết thì xấu hổ, mới bảo học trò đọc khẽ.  Điều này chứng tỏ rằng thầy liều lĩnh khi dạy trẻ nhưng lại thận trọng trong việc giấu dốt, dùng cái láu cá vặt để gỡ và giấu đi cái dốt của mình.

·         Không những là dốt mà cái đang chú ý ở đây là giấu dốt và lại làm việc đó trước sự ngây thơ của con trẻ. Nhưng tình huống cuối cùng khiến cho chúng ta phải bật ra tiếng cười nhất khi thầy cúng hỏi thổ công xem mình đoán chữ ấy có đúng không.

·         Đây giống như một tình huống gây cười và trào phúng châm biếm nhất, thầy đồ nhờ tới thần linh kiến thức của mình ra sao. Khi đã an tâm, thầy cho học trò đọc lớn lên, càng thấy buồn cười, bởi lẽ học trò thì k biết thầy sai mà thầy cũng k biết mình sai  nên dốt lại càng dốt..

Tính chất trào phúng có trong tác phẩm

·         Bất ngờ chạm trán với chủ nhà, biết được cái sai của mình, không những không nhận mà còn tìm cách chối cãi và ngụy biện cho cái dốt của mình: Dủ dỉ là con dù dì, dù dì là chị con công, con công là ông con gà.

·         Yếu tố bất ngờ nhất của truyện khép lại thì cũng là lúc tiếng cười phê phán vang lên không dứt.

·         Câu chuyện “ tam đại con gà” là câu chuyện ngắn gọn xoay quanh một chữ kê nhưng đã vẽ ra được chân dung thảm hại của nhân vật thầy đồ dốt nát cũng là một phần nhỏ trong thời xưa.

·         Đó là một con người “dốt lòi” nhưng lại hay “chối quanh và tài ngụy biện" và luôn cố tìm cách giấu dốt bằng thói ba hoa.

·         Chi tiết nhẹ nhàng đơn giản nhưng lại khiến cho chúng ta có một cái nhìn sâu sắc không chỉ nhân vật mà cả những nét tính cách và thói hư tật xấu của một bộ phận nhỏ trong thời xưa.




Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *