Home / NHỮNG BÀI VĂN HAY / Tôi là ai

Tôi là ai

Đã có lúc tôi thấy cái bóng của mình biến mất trong bóng tối. Và cũng chính khi tôi thấy nó xuất hiện ngay khi bước ra khỏi ánh sáng tôi mới thực sự thấy an toàn. Và cái bóng của chính tôi cũng bước theo tôi y như vậy. Những lúc cô  đơn nhất bóng tối bao trùm, cả trời đất đen như mực và ngay chính cái bóng của tôi cũng bỏ mặc tôi đi. Tôi sợ hãi tôi khóc và tôi ngồi lặng thinh y như bao người khác vừa trải qua cơn sóng gió của cuộc đời. Và ngay khi tôi bước chầm chậm, cuộc đời có vẻ dễ thở hơn. Đôi lúc tôi còn không hiểu được người đứng trước gương là tôi hay là một ai khác. Như tôi mất trí nhớ không có chút tri thức về cuộc đời, một thứ khói bàng bạc che phủ kín lấy suy nghĩ khiến tôi sợ hãi. Và tôi chấp nhận rằng đã và sẽ có nhiêu người không nhận ra được họ là ai từ đâu tới họ đang ở đây để làm gì. Hơi mông lung một chút nhưng có những lúc tôi như bị kéo về một thế giới khác.

tôi là ai

Đã có lúc tôi đứng trước gương nhìn mình khóc và tôi chợt thấy thật tệ. Gương mặt tươi sáng trở nên méo xệch và khó coi tới dường nào. Tự hỏi bản thân tôi là ai? Và những lúc như thế bạn bè sẽ cho tôi là đứa dở hơi và đáng cười nhất trong lũ bạn. Những gì tôi cho họ thấy là tôi có sức tưởng tượng phong phú. Tôi là ai ư, tôi luôn an ủi mình rằng mọi thứ sinh ra đều có lí do của nó. Nếu cuộc sống này hơn 9 tỉ người nếu có thiếu tôi thì họ cũng không cảm thấy thiếu thốn nhưng người cảm thấy mất đi tôi hoàn toàn chính là gia đình là những người thân yêu những người bao giờ cũng dám bước lên một bước để bảo vệ tôi.

Loading...

Đã có vài quyển sách nước ngoài tôi nghe giới thiệu rất nhiều hay những bài giảng giải rất thực tế và mùi mẫn của một số nhóm người muốn lợi dụng lòng tin của bọn trẻ chúng tôi và hỏi " Bạn là ai? Bạn có thể trả lời câu hỏi cho chính mình rằng tôi là ai được không?" Và chờ tới khi câu trả lời ú ớ được phát ra từ chúng tôi tôi là, tôi đến từ hoặc những câu trả lời thông dụng khiến những người khác phì cười. Thực tế khi người ta giảng giải cho tôi bao nhiêu triết lí hoặc ai hỏi tôi câu hỏi tôi là ai , tôi không trả lời được tôi sẽ hỏi lại nhẹ nhàng họ" Họ là ai?" Nỗi sợ hãi không thể chế ngự lấy tôi khi tôi còn trẻ con, không phải còn để ai dắt đi ai bảo gì cũng gật đầu và ai nói gì tôi cũng tán dương. Không, tôi là tôi không là ai khác một bản ngã không ai có thể chối bỏ. Nhưng người có thể cho tôi ngu ngốc là khờ dại nhưng đó lại là thứ đặc sản mà người khác đang thiếu hoặc không có cơ hội để trải nghiệm.

Nói đúng hơn tôi chẳng thể trả lời tôi là ai khi chính bản thân mình còn hoài nghi mọi thứ của cuộc sống. ĐI là đi thế thôi chẳng bao giờ con người có thể định đoạt trước những gì sẽ xảy ra.  Hãy để mọi thứ ngẫu nhiên và mọi thứ ngẫu nhiên đó sẽ cho ta biết bao nhiêu kỉ niệm.

tôi là ai

Tôi là ai không quan trọng, quan trọng là tôi hiểu mình cần gì, mình yêu gì mình sợ gì và mỗi sáng tôi đều được mở mắt ra và đón nhận một cuộc sống thật. Tôi sợ ngủ , tôi sợ mơ vì tôi sợ có một ngày bóng tối sẽ kéo tôi đi mãi mãi và tôi chưa bao giờ sẵn sàng cho điều đó . Vâng tôi là một người ham sống. Tôi biết cười vì niềm vui gặt hái tôi khóc khi thất tình như đôi người, tôi cũng bình dị cũng giống như bao người khác. Ngày ngày tới trười, tối lại tìm thú vui cho bản thân, tôi yêu cái đẹp và sống vì những gì tôi muốn.

Nếu có ai hỏi tôi là ai bây giờ, đơn giản tôi sẽ trả lời tôi là một công nhân. Tôi đang miệt mài viết lách để thỏa mãn đam mê thỏa mãn nỗi lòng sáng tác và để kiếm sống. Tôi còn trẻ không quan trọng là được trả bao nhiêu đứng cao hơn bao nhiêu người như thế nào mà là được người khác quí trọng và yêu mến như thế nào.

Loading...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *